Khi bà Lợi Khuyên giải , an ủi “ Thôi nín đi , với mẹ ” bé giãy nảy , đẩy quát lớn “ Ai gọi mẹ mà tự xưng mẹ ” , ném đồ đạc vào mặt bà bỏ chạy ngoài. , mọn Nuôi dưỡng chăm chút đứa trẻ mình ra đời khó , một lúc bà Lợi phải lo cho từ 8-9 đứa con , đứa cảnh , tính nết , nhận thức riêng. Bé trai lớn 6 tuổi , bé gái 3 tuổi , chưa hiểu tiếng Việt , ban đầu việc giao tiếp hai đứa trẻ với " bà ngoại " " cậu " , " dì " gặp không khó khăn.
Mẹ Lợi và các con hạnh phúc bên tổ ấm Nhà ở tại Làng con nít SOS Hà Nội. Ảnh: Mai Nguyễn
Không chồng nhưng có...15 cháu nội , ngoại
Đó là câu chuyện của bà Khuất Thị Lợi ( 58 tuổi , quê Thạch Thất , Hà Nội ) , người thường được cả khu làng S.O.S và những đứa trẻ trong căn nhà “Hoa loa kèn” gọi một cách thân mật là: Mẹ Lợi. Căn nhà tuy nhỏ nhưng đồ đạc được bày trí rất gọn gàng. Đây là tổ ấm ngày nay của mẹ Lợi cùng 8 người con , vừa trai vừa gái. Nử tử lớn năm nay học lớp 12 , cô út vừa bước vào lớp 2. Tính đến thời điểm ngày nay , mẹ Lợi có 26 người con và 15 cháu nội , ngoại.
Hỏi về Nguyên nhân đến với làng trẻ S.O.S , bà Lợi chia sẻ: “Đó là cái duyên của đời tôi. Tôi không hôn phối nhưng tôi muốn chăm chút những đứa trẻ , đặc biệt là những trẻ có điều kiện khó khăn. 25 năm qua , tôi vui và cảm thấy được an ủi khi nhìn các con trưởng thành. Tuy nhiên , làm việc gì cũng gặp khó khăn lúc ban đầu , đã có lúc tôi thấy nản chí thật sự”.
Trường hợp khiến bà nhớ nhất là về một đứa trẻ khi được đưa vào làng lúc 4 tuổi , khóc suốt nửa ngày , khăng khăng không ở lại , chăng khứng nói chuyện với ai. Khi bà Lợi Khuyên giải , an ủi “Thôi nín đi , ở đây với mẹ” thì bé giãy nảy , đẩy ra và quát lớn “Ai gọi mẹ mà cứ tự xưng là mẹ” , sau đó ném đồ đạc vào mặt bà rồi bỏ chạy Ra khỏi cửa. “Lúc ấy thật sự tôi không biết phải làm gì , chỉ biết ngồi nhìn theo con , nước mắt thì cứ chảy ra” , bà Lợi chia sẻ.
Bà Lợi kể , không chỉ trẻ nhỏ , các cháu lớn cũng chăng khứng “mở lòng” với các mẹ. Những hôm đầu , mỗi con tự thu mình một góc , căn nhà không tiếng cười , chỉ có tiếng mẹ nói , gọi các con xuống ăn cơm. Bữa ăn cũng không ai nói với ai câu nào , khí trời nặng trĩu bao phủ căn nhà nhỏ.
Tối đến , bà Lợi phải nằm tâm can , an ủi , bền chí “làm thân” với từng đứa trẻ , hy vọng các con sớm bắt nhịp , làm quen môi trường mới. “Nằm cạnh các con nhưng chúng lại coi tôi như người vô hình , không đứa nào chịu chuyện trò gì cả. Nhiều tuần liền , không đêm nào tôi chợp mắt được , nước mắt cứ trào ra , nghĩ thương phận mình tủi nhục” , bà Lợi bùi ngùi kể lại. Thế rồi , bằng sự bền chí , tình yêu thương đối với trẻ nhỏ , dần dần các con cũng đã chịu nói chuyện với mẹ Lợi và các anh chị em trong nhà cũng không còn xa lánh nhau nữa.
Một đời nuôi... con mọn
Nuôi dưỡng và chăm chút đứa trẻ không phải do mình ra đời đã khó , huống gì một lúc bà Lợi phải lo cho từ 8-9 đứa con , mỗi đứa một cảnh , một tính nết , một nhận thức riêng. Thời gian biểu một ngày của bà Đại khái không còn chỗ trống. Đi chợ , Thổi cơm , dọn dẹp , tắm rửa , cho con ăn.... Tám chữ nào cũng như người nuôi con mọn.
Ấy thế nhưng bù lại , các con ngày càng hiểu ra , ngày càng yêu thương nhau và coi bà như là người mẹ ra đời chúng. Bé Nhi , người đã từng ném đồ vào người và quát bà cũng đã trở thành thân hơi với bà. Bà Lợi đã bật khóc khi đọc tấm thiệp với dòng chữ lem nhem của bé Nhi: “Con xin lỗi vì đã cãi và ném đồ đạc vào mẹ. Mẹ vị tha cho con”. Hai ba lần bà Lợi bị ốm , các con xúm lại hỏi han , cổ vũ bà mau khỏi , mua thuốc , nấu cháo cho bà và cắt cử nhau làm việc nhà. Những việc làm cực kì đời thường mà bất cứ đứa con nào cũng có thể làm đối với mẹ mình nhưng đối với bà Lợi , đó là những Bắt đầu làm hết sức ý nghĩa , đủ làm bà thấy mãn nguyện và ấm lòng.
Bà Lợi chia sẻ: “Dù xuất thân thế nào , tính nết ra sao nhưng khi đã vào làng , trở thành con của tôi thì tôi sẽ hết lòng chăm chút. Dù rằng thời gian đầu gặp dồi dào khó khăn , tưởng chừng như đã bỏ cuộc , nhưng chính các con là động lực để tôi đi tiếp. Nhìn thấy các con lớn lên ngoan ngoãn , kiêu dũng tôi cũng thấy an lòng và thấy không ân hận về quyết định của mình”.
Giờ nhiều con của bà đã trưởng thành , đang học tập , sự vụ hoặc đã có Nhà ở riêng nhưng đều coi làng trẻ S.O.S là nhà của mình , coi mẹ Lợi là người đã ra đời họ lần hai. Năm nào , mỗi dịp Tết đến , trong nhà cũng rộn rã tiếng cười nói của công chúng. Các con trai , gái , dâu , rể đều đưa cháu về thăm bà và các “con mới” của bà. Các con của bà , tuy không còn chung sống với các em rồi đây nhưng đem động vật anh chị em đều gắn bó như người một nhà.
Cô nử tử thứ sáu của mẹ Lợi tên là Quỳnh , đã hôn phối , đang sống cùng chồng và hai con nhỏ tại Mỹ. Năm nay , Nhà ở chị Quỳnh quyết định đón năm mới ở Việt Nam. Đây là lần đầu tiên chị Quỳnh đưa con nhỏ về ăn Tết tại gốc phần. Bé trai lớn 6 tuổi , bé gái 3 tuổi , do chưa hiểu tiếng Việt , ban đầu việc giao tiếp giữa hai đứa trẻ với "bà ngoại" và các "cậu" , các "dì" cũng gặp không ít khó khăn. Các bé chỉ hiểu phê chuẩn Bắt đầu làm và Hành vi của công chúng. Tuy nhiên , nhìn bà cháu quấn quýt , hai đứa trẻ vui đùa với các cậu , các dì , ít ai nghĩ rằng đây lại là những người không hề có giao tiếp gì về mặt huyết thống. Tình yêu thương , bao bọc lẫn nhau đã gắn kết những con người tưởng chừng như xa lạ , tạo nên một mái ấm gia đình.
| Mẹ ơi , sao các cậu , các dì... Nhỏ thế? Đó là câu hỏi ngây thơ của những đứa cháu ở các Nhà ở tại Làng con nít SOS Hà Nội. Mỗi người mẹ ở đây thông thường từ 8-9 người con. Khi con lớn trưởng thành , có cuộc sống riêng , các mẹ lại nhận các “con mới” về nuôi. Do đó , mỗi mẹ thông thường rất đông các con và các cháu. Cô Lợi cho biết , đứa cháu lớn nhất của cô năm nay học lớp 8 , trong lúc đứa con út ngày nay mới học lớp 2. Mỗi lần đến chơi , các cháu dù lớn tuổi hơn nhưng vẫn trọng gọi cậu , dì , cô , chú theo đúng… “vai vế” trong nhà. |