Thứ Năm, 3 tháng 7, 2014
Cảm động cha dạy con về tình ái giang sơn
Ngày 11/5 , trên Facebook Trình Tuấn đăng tải hình ảnh anh cõng nử tử 18 tháng tuổi trong dòng người diễu hành tại TP.HCM , cùng hô vang "Hoàng Sa , Trường Sa là của Việt Nam". Giữa mùa hè nắng gắt , người cha cõng con trên vai , hai tay giữ con âu yếm. Trên lối đi diễu hành , một bà cụ bán bánh bên đường đã chia sẻ phần quà nhỏ cho bé gái 18 tháng tuổi. Bà đã già , đôi tay nhăn nheo với lên cao vừa bóc bánh vừa đưa cho con trẻ. Người bố quay đầu lại mỉm cười cám ơn. Bức ảnh Lộ rõ ra trong phông nền tình hình biển đảo đang nóng lên từng ngày bởi sự kiện Trung Quốc đưa giàn khoan HD 981 vào hải phận chủ quyền của Việt Nam. Một Bắt đầu làm nhỏ về tình ái quê hương núi sông , phú cho hình thể giữa những người con cùng chung mẹ giang sơn khiến nhiều người cảm động. Đằng sau hình ảnh đẹp này là câu chuyện dạy con của người cha về lòng yêu nước khiến người đọc cảm động. Trình Tuấn là một người cha độc thân. Vợ của anh mất đi khi nử tử còn ẵm ngửa. Bé Ủn nay đã được 18 tháng tuổi. Để nuôi con khôn lớn , anh đã bế con đi xin từng bịch sữa , làm thơ chia sẻ với con. Việc anh cõng theo nử tử nhỏ đi để diễu hành , là để con cảm nhận được tinh thần yêu nước của người Việt từ tấm bé. Tấm lòng từ bà cụ bên đường bán bánh dành cho hai phụ tử khi đi tuần hành. ( Ảnh: NVCC ). Ngay từ khi nử tử chưa đầy tháng , anh đã nói với con về tình ái giang sơn khi thấy những bạn trẻ khóc ngất để chào đón thần tượng từ nơi xa lạ: "Con ra đời mất Hầu như tất thảy. Chỉ còn ba và bi cảm của dương thế. Lớn lên con hãy dành nước mắt. Tặng những điều xứng đáng. Đừng phí phung cho thần tượng hay sùng bái cá nhân. Nước mắt kia rơi cho những điều Đơn thuần. Tặng đồng bào , cho dân tộc , cho những đời bất hạnh. Ba mỉm cười , con đã trưởng thành". Hình ảnh phụ tử anh Tuấn trong cuộc diễu hành La ó Trung Quốc ngày 11/5 ở TP HCM Đăng kèm bức ảnh diễu hành vì giang sơn của hai phụ tử là những dòng viết Rung động trong lòng của anh khiến nhiều người trăn trở: "Hôm nay không chỉ mình con mà còn nhiều anh chị nữa cũng được ba mẹ dẫn đi xuống đường diễu hành. Nhưng thật là hữu duyên khi hai ba con mình gặp được và đi chung với hai phụ tử một bạn cũng cỡ tuổi con. Ba viết những điều này hi vọng một ngày khi trong con bắt đầu hình thành ý niệm quê hương núi sông , nó giúp con vun đắp cho thứ phú cho hình thể linh và nguyên chất có sẵn trong tim , chảy trong máu. Và ba viết cho một ngày đáng nhớ trước ngày con tròn 18 tháng. Nhưng ba không viết để dạy cho con bài học phải yêu nước thế nào , con phải tự tìm điều đó cho chính mình. Mỗi người có một cách yêu nước khác nhau nhưng phú cho hình thể cho dân tộc , cho giang sơn chỉ là một. Phú cho hình thể đó luôn luôn hiện hữu và chứa đựng trong mỗi con người , mặc dầu nó có khả năng bị che bao bởi cuộc sống hàng lo toan cơm áo , hay những buồn vui thông thường. Nhưng khi non nước cất tiếng gọi , nó sẽ ngấc đầu , đáp lại và giục giã. Điều một ngày con sẽ phải học là cảm nhận phú cho hình thể linh đó bằng tất thảy trái tim của mình , nó sẽ là kim chỉ nam hướng con tới điều đúng đắn. Con sẽ gạt bỏ được sợ hãi , gạt bỏ được những điều mị dân hay sáo rỗng. Con sẽ làm được những điều tương tự như điều hôm nay ba đã làm. Ba Có sẵn lý do để bảo bọc con và lẩn trốn sự kiện ngày hôm nay. Nhưng không ba đã không làm thế , cũng như ba đã chọn ròng rã xin sữa mẹ cho con tới giờ kể từ ngày mẹ con mất. Ai đó hỏi ba chỉ đáp lại ngắn gọn do con dị ứng sữa bột , cũng như hôm nay ai hỏi ba chỉ đáp lại không có ai trông trưởng tử. Cố nhiên , đằng sau đó là những điều ba gửi gắm mà đôi khi khó có khả năng nói được qua vài lời. Cùng con xuống đường diễu hành là ba muốn gieo vào con hạt giống của lòng yêu nước. Tặng con trải nghiệm điều đặc biệt về cuộc sống. Con sẽ quen và không phải vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân như ba trải đời qua khi thực hiện quyền chính trị dân sự của mình. Và hôm nay , con làm ba ngạc nhiên và Rung động trong lòng khi lần đi hàng đầu gọi tên của giang sơn bằng cái giọng ngọng ngiụ đang tập nói: "Việc... Năm". Bây giờ thì con chưa cảm nhận được ý nghĩa và linh của hai từ đó. Rồi một ngày con sẽ cảm nhận được điều đó khi tinh thần được rằng mình sẽ là đứa trẻ bất hạnh nhường nào nếu mất nốt người mẹ lần chót. Mẹ Tổ quốc". Hôm nay có người đã có người hỏi ba: Đi làm gì , giải quyết được gì? Ba đã trả lời: vì sao lại hỏi đi làm gì , giải quyết được gì? đơn giản là xuống đường để chia sẻ phú cho hình thể của mình với giang sơn , để được đi cùng những người mà trong cuộc sống chưa một lần gặp , nay đứng bên nhau nhìn về một hướng. Để thấy mình không cô đơn , để giải tỏa sự căm uất của một công dân khi chủ quyền bị giày đạp. Thứ phú cho hình thể đó nó linh từ trong máu mủ và ko vụ lợi thì vì sao phải hỏi lan tràn thặng dư phải không con?".
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét